ver1
em hôm nay thật đẹp. đẹp hơn cả mắt anh thấy
đang khó thở vì tim chật hẹp, lỡ khắc tên em nằm trong đấy
mắt trong sáng, môi nhẹ hồng anh đang ngắm hoàng hôn trước biển
mái tóc em tựa trên làn gió làm anh quên hết mọi ưu phiền
đôi chân nhỏ bàn tay mềm nếu mệt quá thì đến bên anh
anh sẽ mãi là trạm dừng chân thêm chút hơi ấm vì đêm đến lạnh
mệt mỏi quá thì đừng gắng nữa có anh không ngại nắng mưa
vẫn câu nói mà anh từng hứa "đã yêu em không sợ đắng chua"
ver này là anh tỏ tình, ngở lời yêu thêm 1 lần nữa
2 chúng ta đều đang cô độc, hỏi "người yêu em cần chưa?"
anh thì vẫn một mình như vậy là coder vô công rồi nghề
đành viết rap thay lời tỏ tình chờ nói yêu em ăn xong rồi về.
em nghĩ sao về chuyện đó nhỉ anh nói yêu ở chính hiện tại
quá khứ em chỉ là cuốn phim vì đối với anh không nên diễn lại
tình bạn mà ta dành nhau như bức tranh không màu trước gió
anh muốn ta, mình cùng tô sắc để đến tình yêu không ngại thước đo.
dk lý trí anh nói yêu em, trái tim anh lỡ thương em rồi
tình cảm này gửi tặng đất trời rồi tới bao giờ em mới bên tôi
em chính là tia nắng đầu ngày qua màn sương phá vỡ đêm tối
để anh được hiểu rõ bản thân... nhưng chưa từng phải một mình đơn côi
lý trí anh nói yêu em, trái tim anh lỡ thương em rồi
dù ngày mai có còn chăng nữa thì ít nhất anh đã từng nói
"em là người anh muốn ở bên, đồng hành và được chăm sóc,
luôn vui vẻ qua mỗi ngày đêm, nếu có thể cùng gánh nặng nhọc"