anh muốn nói là anh nhớ em trước khi anh chưa đặt cây bút, viết từng chút từng giây nhẹ trôi quên lãng thời gian là từng phút, từng kỉ niệm anh xóa như mây như mưa tan biến theo bầu trời, đặt ánh mắt lẳng lơ treo cửa hiểu bản thân như cuối à đầu đời, anh không biết anh sẽ là ai là sao cách sống khác thế nào, anh không biết khóc cười siêng lười đôi mươi với người là phể áo, anh không biết trái đất cần xoay xoay thêm bao nhiêu vòng nữa, cũng không biết nếu em không về thì trái tim này sao đóng cửa.
nếu nói là giờ nhớ em thì xin lỗi anh không thể, quên được em người trong quá khứ có thể với anh là không dễ. đã từng yêu đã từng thương đã từng là tất cả, đã từng níu đã từng buông, đã từng cố gắng cùng vượt qua. hứa với nhau sẽ không xa nhau loại bỏ định nghĩa của khoảng cách, 2 trái tim và 1 suy nghĩ khó khăn vật cản ta lạng lách, nếu phía trước không có đường đi đôi ta đặt nền nhà ở đó, nếu đường đời kết thúc quá ngắn ta mong kiếp sau như giấc mơ nhỏ.
anh từng hứa sẽ bên cạnh em cố gắng thành công hơn người khác, giờ em đi càng thúc đẩy anh vượt qua vất vả và lười nhác ,
anh từng nói sẽ mãi yêu em đến khi trái tim này tan vỡ nhưng xin lỗi vì nhìn em đi, bản thân hiểu không cản trở, phố về đêm có buồn chăng nữa cũng không thể ngồi kia than thở, mọi suy nghĩ vất vả lo toan đi đôi với ta là giấc mơ. từng dòng thư đựng đầy hạnh phúc ta nhóm nó vào lửa hồng, để bản thân hòa quyện với gió, thêm men say là vị nồng.
lạc lõng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét